Google+ Followers

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Gửi Lại Em !!!

                                                 Gửi Lại Em !!!

Giấc mộng này anh xin gửi lại em
Một chút nhớ một chút thương vừa đủ
Một chút ngông cuồng của thời trai trẻ
Một chút nhẹ nhàng chen lẫn bởi ghen tuông

Giấc mộng này anh xin gửi lại em
Gửi tất cả những niềm thương nỗi nhớ
Trang thư ấy viết xong  rồi lại xé
Mail viết rồi nhưng cũng xóa em ơi…!!!

Giấc mộng này anh xin gửi lại em
Từng gốc phố, từng con đường ngày ấy
Quán nhỏ thân thương hai ta thường đến
Nhưng bây giờ nơi ấy chỉ mình anh.. !!!

Giấc một này anh xin gửi lại em
Bao kĩ niệm ngọt ngào anh vẫn giữ
Để mai đây khi không còn nữa !
Anh cũng mỉm cười hạnh phúc nơi xa !

Fang_1985bl( 28/11/2013)







    












Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

Không Đề

             
                                                   Không Đề
             Tặng Một Người Bạn

(Thơ không hay mong bạn đừng trách !!!)

Này em  nhé có chi mà sầu muộn
Mất mác nào rồi cũng sẽ qua…
Cuộc sống mong manh, đời người ngắn ngủi
Sống hôm nay đâu chắc có ngày mai….?

Này em nhé có chi mà buồn tủi
Nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai
Hãy để thời gian hóa lành tất cả
Và hãy cho anh chia sớt phần nào

Này em nhé có chi mà phải khóc
Nước mắt em rơi - đâu giải quyết được gì?
Hãy mạnh mẽ vì em còn có thể
Và có anh bên cạnh khi cần…

Này em nhé có chi mà lo lắng
Bởi cuộc đời đâu cứ mãi êm trôi
Em thấy không? cảnh vật thật u buồn
Vì em đấy nên bầu trời ảm đạm!
Fang_1985bl( 19/12/2013)


Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Một chút lang mang cho nhẹ lòng !!!

   Tôi là dân kỹ thuật nhưng lại rất thích trồng hoa Hồng. Thật ra, không phải vì tôi yêu loài hoa này mà đơn giản vì chúng rất khó trồng mà theo như các nhà vườn thường mô tả về loài hoa này: “ nắng không ưa, mưa không chịu” và cực kỳ dễ nhiễm bệnh. Thậm chí ở nước Pháp các nhà vườn trồng Nho còn lợi dụng loài hoa này để dự báo các đợt tấn công của sâu, rầy. Vì theo kinh nghiệm của nhà vườn thì sâu bệnh sẽ tấn công vườn Hồng trước rồi 7-10 ngày sau sẽ đến lượt vườn Nho của họ, và nhờ vậy người ta có thể phòng ngừa.

   Có lẽ, vì tôi chỉ thích trồng mà không thích loài hoa này nên cuộc đời tôi chỉ toàn “ nhận” được gai của chúng….. ?

   Suốt 8 năm qua chưa bao giờ tôi có được niềm vui thật sự. Cứ mỗi lần đi café với bạn bè hay đồng nghiệp đều nghe những câu nói lập lại “ Sao trông H.A lúc nào cũng buồn vậy?”. Tôi mĩm cười!

   Thực! đã sinh ra trên đời ai mà chẳng muốn mình có một cuộc sống vui vẻ, “chảy đầy hoa Hồng”? Nhưng dù tôi luôn cố gắng, quyết tâm và tự nhủ với lòng “ mọi chuyện rồi sẽ qua, tất cả rồi sẽ ôn” nhưng không, những chuyện không may luôn lần lượt kéo đến, tôi thật sự mệt mỏi và tuyệt vọng.

   Cái cảm giác con người ta khi sắp rời khỏi một nơi nào - sắp mất một thứ gì đó, thật lạ? Chỉ muốn im lặng, chẳng muốn gặp ai và lang thang một mình ngoài phố. Đôi khi muốn buông xuôi tất cả, muốn bỏ mặt mọi thứ, không suy nghĩ, không lo lắng cứ để cho cuộc đời tự trôi….

  Có những đêm dù đã gần 12h nhưng vẫn pha một ly café đen to đùng rồi ngồi đó mà uống đến gần sáng. Sáng dậy, đi làm có người hỏi “ đêm qua anh nhậu à, sao mặt bơ phờ vậy?” . Ừ! Anh uống hơi nhiều!

Giáng Sinh về rồi, một năm nữa lại đến. Mọi người vui mừng nhưng lòng con  nặng trũi. Chúa ơi?
 Đêm 09/12/2012